Đồng hành cùng Phong trào con đường Việt Nam!

Thế là cũng qua đi những khoảnh khắc của sự chờ đợi. Cuộc dã ngoại được loan truyền rộng rãi trên mạng internet về những điều cao cả, thanh cao: “Phổ cập quyền con người”, nhưng ngược lại, kết quả của nó khiến nhiều người không khỏi thất vọng.

Những người khởi xướng đã nhân danh nhóm “Chúng ta – Công dân tự do” phát động cho cái gọi là “ phổ cập quyền con người” mà họ ám chỉ rằng trong cái thể chế của sự đơn đảng mà họ đang sống chưa thể đáp ứng được. Họ cũng khéo chọn cái ngày khá đẹp (5/5), thay vì ngày 11/5 (ngày nhân quyền cho VN) như dự kiến… để kêu gọi tụ tập, vừa là ngày chủ nhật (là ngày nghỉ), vừa là ngày có những con số trùng hợp rất ấn tượng. Sự chuẩn bị cũng khá chu đáo từ những cuốn sách, tờ rơi, máy ảnh, máy quay phim…bởi những con người trẻ tuổi, năng nổ và có điều kiện về thời gian do… thất nghiệp.

Ước mong và công sức của họ bỏ ra không phải là ít, nhưng việc làm của họ vốn dĩ chẳng giống ai nên đã tạo nên một màn kịch hết sức kệch cỡm, khó coi. Xin điểm qua một vài gương mặt điển hình liên quan việc khởi xướng cuộc “dã ngoại” ấy:

Nhân vật thứ nhất: Nguyễn Hoàng Vy

 

Sinh năm 1987, chưa chồng nhưng đã có một con, có người nghi ngờ đứa con đó là hậu quả của thời nông nổi tin yêu vào những lời đường mật qua mạng của cô gái trẻ, nhưng có người phản biện cho rằng đó là sản phẩm Chúa ban cho sau những lần bị “chăn dắt” luân phiên bởi hai vị LM còn khá trẻ.NguyenHoangVi-2

Tham gia đội quân thất nghiệp do lười lao động đã mấy năm nay. Công việc hằng ngày của Vy là viết bài chửi chế độ, chửi công an, chửi tất tần tật những người mà Vy xem là cầm quyền.

Nơi nương tựa cho mẹ con Vy kể cả phần hồn và thể xác hiện nay là DCCT, trực tiếp “chăn dắt” là hai ngài LM trẻ tuổi thay phiên nhau là họ Đinh và họ Lê.

Mỗi khi có sự kiện, mà cô đánh hơi sẽ có thể dẫn đến va chạm với chính quyền, ngay lập tức cô lao vào như con thiêu thân trong bóng đêm nhìn thấy ánh sáng ngọn đèn dầu, bởi chỉ có làm thiêu thân thì cô mới được các vị chủ chăn DCCT hoan nghênh, có làm thiêu thân thì các nhà tài trợ trời Tây mới rủ lòng, nhón tay làm phúc. Đó mới đích thị là cuộc sống của cô.

Gốc là người xứ Quảng, trước đây Vy là cô bé ngoan, học khá giỏi, khá sắc sảo. Nhưng sau một vài lần va vấp tình trường bởi sự cả tin vào những lời đường mật trên mạng, cô đã phải trở về với chính cô nhưng thê thảm hơn sau những cuộc phiêu du đầy mạo hiểm.

Cô là một trong số những người nhanh chóng hoà nhập cộng đồng cư dân mạng tại Việt Nam, là một trong số không nhiều người đầu tiên ở VN biết đến chat, email, pantalk, skype…và cũng là một trong số những blogger có tiếng. Nói về blog, cô không nổi tiếng về khả năng viết như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, nhưng trái lại cô lại luôn tạo dựng được những sự hiện hot để thu hút sự quan tâm của dư luận nên pageview của cô cũng đều đều tăng số lượng truy cập.

Là người công giáo, với bản tính ngang bướng và phóng túng nên sau một thời gian tạm cư tại TPHCM, Vy nhanh chóng tìm đến gửi phần hồn nơi tổ nhện DCCT thay vì vào Dòng thánh chính giáo khác. Ngưu ắt tìm đến với ngưu, mã thời tìm về với mã. Cuộc đời Vy có những bước đổi thay kể từ ngày quyết định gửi hồn cho quỷ.

Thêm vào đó, các cặp mắt đỏ Việt Nam Canh tân Cách mạng Đảng (Việt Tân) đã đưa nàng vào tầm ngắm, bẫy tình- tiền cũng được bủa giăng. Nhưng cái khác biệt của nàng là bởi tình nàng đã đẫy, nàng cũng đá quá chán ngán với món tình qua mạng từ sau những thương đau vấp váp thời trẻ thơ, nên nàng chỉ chọn tiền và sau đó là danh đều làm thú vui tao nhã.

Sau vài lần nhận tiền của các chàng Việt Tân, kiếp thiêu thân của nàng dọc ngang xông pha đả thủ. Nàng tập hợp được một nhóm ô hợp trẻ xuất thân đều là những blogger, faceman… dưới chiêu bài chống TQ, lập ra cái gọi là nhóm No U tại TPHCM. Trong những lần phát kiến biểu tình, nàng luôn là người năng nổ nhất, chính thế nên nàng trở thành người được các anh an ninh quan tâm nhất. Những vết thương, sự lăng nhục chẳng biết có hay không nhưng được không ít cư dân mạng tiếp tay xuyên tạc chính từ sự ưu ái này của cơ quan an ninh, mà trực tiếp do nàng kể, show ra … để bàn quan thiên hạ biết.images

Lại nói về kỹ nghệ vu vạ, không thể không nhắc đến vai trò của hai vị LM trẻ họ Đinh và họ Lê. Thông qua cái gọi là Truyền thông công giáo (VRNs) để sẵn sàng PR cho bất kỳ nhân vận nào có hành vi chống lại chính quyền. Thông qua các phương tiện của mình, họ tự cho mình cái quyền làm phóng sự hình, phóng sự mạng để đăng tải thông tin theo chủ quan của họ mà hầu hết các bản tin khai thác những xung đột của người dân nói chung số manh động cực đoan nói riêng với chính quyền sở tại.

Nguyễn Hoàng Vy chẳng phải là một ẩn số gì mà chính là một quân cờ trong bàn cờ dân chủ mà người đánh cờ ở đây là những vị chủ chăn DCCT. Tiếc rằng Vy không biết có nhận ra không, nhưng Vy hiến dâng tuổi trẻ của mình cho sự cực đoan bởi cuồng tín đó. Dã ngoại nhân quyền tại TPHCM là một màn tiếp theo của ván cờ “Công dân tự do”, có lẽ sẽ thua non, nhưng trước khi thực sự chấp nhận thua, chúng ta hãy quan sát để biết thêm những quân cờ khác nữa…Để có được một vé tỵ nạn tại Hoa Kỳ, hẳn Vy sẽ chưa dừng lại…hãy chờ xem!

Nhân vật thứ 2: Hoàng Dũng

Hoàng Dũng sinh năm 1979, trước từng làm việc trong một công ty chuyên về lĩnh vực quảng cáo tại Quận Phú Nhuận (TPHCM). Dũng đã một lần lập gia đình, chưa có con, tuy nhiên không rõ tính khí thất thường hay máu me tìm của lạ, hay vì bản tính xăng pha nhớt mà Dũng bị vợ bỏ.

images

Bước qua năm 2012, công ty gặp khó khăn, khách hàng ít… vì nhàn rỗi nên la cà trên mạng và gặp chàng Lê Thăng Long với ý tưởng “làm cho quyền con người ngày càng được cải thiện ở VN”,  Dũng mừng rỡ như tìm ra con đường cách mạng cho mình, cho dân tộc mình, anh quyết dấn thân khi anh biết chính thức mình bị sa thải và trở thành kẻ thất nghiệp.

Dũng gặp Long đồng điệu quá bất ngờ: cùng thất nghiệp, cùng có gương mặt nghệt nghệt như mới trốn về từ nhà thương điên Biên Hoà vậy. Công bằng thì hai anh em nhà này chất con người cũng lành, không phá phách, không hung hăng, cũng chẳng bon chen, ghanh đua, hơn thua… như các nhà rận chủ khác.

Đầu tiên, trong vai trò người sáng lập Phong trào CĐVN, phát huy sở trường trên lĩnh vực quản cáo, Dũng đã rất thành công khi phát tán poster, rải tờ rơi cho cuộc thi “Quyền con Lừa của tôi” do PTCĐVN phát động, những hình ảnh chiến tích này nhanh chóng được chuyển cho chàng Nguyễn Công Huân ngồi phòng lạnh xứ Đan Mạch, rỉ ra post lên mạng, rêu rao thành tích của Phong trào.

Sau chiến tích ấy, Dũng được Phong trào tín nhiệm lắm, bơm thêm tiền để thực hiện tiếp những phi vụ mới.

Chiến tích thứ hai mà Dũng lập được là phát tán cuốn sách “Câu chuyện về quyền con ruồi”, xuất bản tại Huê Kỳ, với số lượng tương đối, hầu hết những gương mặt hung hăng của làng rận chủ đều nhận được.

Sau lần này thì uy tín của Dũng lên vượt bậc, tiền cũng được bơm thêm một bậc. Phong trào giao tiếp cho Dũng việc mới là liên kết với nhóm lau chau No U  để thực thi các hành động cụ thể nơi quốc nội.

Đang rảnh rỗi, không tình cũng chẳng tiền nên việc gì Dũng cũng nhận, đi đâu cũng sẵn sàng đi, gặp ai cũng sẵn lòng gặp.

Để thực hiện nhiệm vụ mới này, Dũng nhanh chóng tiếp cận nhóm No U tại TPHCM, gặp Nguyễn Hoàng Vy và các thành viên nhóm này như cá thả ra sông, Dũng hăng hái hẳn lên, xông pha phát động nhiều hoạt động cụ thể thiết thực. Khi Hoàng Vy phát động nhóm “Chúng ta – Công dân tự do”, Dũng cả mừng, biến ngay thành ý tưởng “dã ngoại”, Vy cũng hồ hởi không kém vì đã lâu rồi chẳng nghĩ thêm được trò gì mới phá rối chính quyền nên bắt tay hợp tác liền. Nhưng chưa đủ tự tin, cả hai tìm gặp cây đại thụ trong làng rận chủ là Nguyễn Đan Quế để xin thỉnh giáo (sẽ giải thích thêm khi viết về Quế).

Dũng thực thi ý tưởng bằng chuyến đi xuyên Việt ngoạn mục, nhắm thẳng Thủ đô tiến bước.

Khùng khùng, không vợ, chẳng con,

Quyết chí lên non xây lâu đài cát

  Trong những ngày tới Dũng sẽ làm gì, làm được gì, hãy chờ xem…

Nhân vật thứ 3: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

images

Nguoi dan ba xau xa cua nam 2013

Quỳnh là người đàn bà có gương mặt khá xấu, với hai cái răng cửa ương bướng cứ ngày một nhô ra, bất chấp chủ nhân của chúng muốn hay không muốn; đôi mắt to nhưng không phải to đẹp mà có thể bởi chứng cận thị, đeo kính lâu ngày, nên giống như hai chiếc răng cửa, cứ lồi ra mỗi ngày thêm lớn.

Quỳnh được biết đến không phải bởi gương mặt ấn tượng mà do chị ta có được khả năng điều khiển cây bút khá tốt. Từ những năm 1999, cùng với phong trào viết blog trong nước thì Quỳnh sớm gây được sự chú ý với cái tên khá dung dị nhưng ấn tượng: “mẹ Nấm”. Lúc đầu chị cũng chỉ tập tành để viết lên những tình cảm của người mẹ dành cho đứa con yêu đầu đời, dần dà lân la, chị quen với các blogger thuộc nhóm “CLB Nhà báo tự do” và bắt đầu sa đà vào viết lách các vấn đề chính trị, xã hội theo kiểu bày tỏ quyền tự do ngôn luận.

Với khả năng viết lách khá tốt nên chị sớm lọt vào mắt đỏ của các chàng Canh Tân cách mạng đảng (Việt Tân). Các chàng liền nhanh chóng giăng bẫy tình – tiền, chẳng bao lâu, cô nàng “mẹ Nấm” tính tình dễ thích nghi kia đã đều dính trọn cả hai thứ. Chỉ tội người chồng hiền lành, tốt bụng, đẹp trai của cô ả cứ tin vào sự chung thủy của vợ mình cho đến cái ngày vị Việt Tân phu nhân nổi máu hoạn thư, tả xung hữu đột trên mạng, khi biết chồng mình dang díu biển tình với cô nàng răng hô nơi thành phố biển. Chuyện tình của nàng với chàng Việt Tân chia lìa từ đó, người chồng hiền lành kia cùng đành lòng gạt xót thương con mà gác tình với mẹ.

Mẹ Nấm trở về cuộc sống độc thân một con từ đó. Ngày ngày, hai mẹ con dắt díu nhau cùng với cái “nhà máy” nước mía siêu-sạch với sản lượng gần 50 ly mỗi ngày, cũng đủ cho hai mẹ con đắp đổi qua ngày, nhưng thị nào đâu có chịu dừng lại ở đó.

images1

Dua be vo toi, vo tinh bi nguoi me keo vao cuoc

Chơi xa mà gặp hiểm nguy, chị đổi hướng tình – tiền ngay trong quốc nội. Kết quả của những cuộc chơi dã ngoại, “giã nội” khiến thị lại một lần nữa mang thai, một lần nữa chị sinh con nhưng lần này lại sinh ra một đưa bé “không chính chủ”. Sinh xong đứa thứ hai thì “nhà máy” nước mía của thị cũng chẳng buồn cho vận hành, chị quyết tâm đầu cơ vào lĩnh vực dân chủ, nhân quyền… mà đơn đặt hàng đầu tiên sau sinh con là cuộc “Dã ngoại của những cô cậu Đười ươi” kệch cỡm, được thị nhận đứng ra tổ chức tại công viên Bạch Đằng thành phố biển.

Con khát sữa, phận không chồng, làm những việc nặng nhọc không quen… chị sẽ tiếp tục làm gì đây nếu không phải là những việc làm phi pháp. Chờ xem nhé!

Quế đã lớn tuổi, không còn thuộc hệ lau chau như Vi, Dũng, Quỳnh. Nếu cách đây vài năm thì ba cái hình thức biểu tình phản đối TQ hay Dã ngoại nhân quyền như thế này sẽ chẳng mảy may làm Quế phải để mắt đến. Nhưng nay có khác, sau khi được Bùi Hằng, Dương Tân, Thu Trang đến nhà làm công tác tư tưởng triệt để thì Quế cũng dần nhận ra rằng gã cũng nên phải thức thời, nên khi Dũng và Vy xuất hiện Quế đã rất coi trọng. Gã cáo già trú ẩn trong hang đã mấy chục năm nay, cũng đã nhiều phen tung chiêu gầm gừ hòng đánh tiếng với dư luận, nhưng có thể những lúc đầu tiếng gầm rú đặc trưng của gã có lạ tai nên được những người gần đó quan tâm, sau riết thành quen thì chẳng còn ai màng tới. Nay Dũng và Vi tự thân tìm tới, gã cáo già nhẩm tính hơn thua: Ủng hộ thì được tiếng là giúp bọn trẻ con, tuy có mất chút thời gian nhưng bù lại thì tạo ra một loại âm thanh gầm rú mới sẽ “bắt tai” hơn và nhờ thế mà thiên hạ phen này sẽ phải nhắc đến gã nhiều hơn.images

Nghĩ thế nên gã nhanh chóng nhận lời khiến Dũng và Vi mừng phát khóc, chúng tự nhủ: quả là ngoài dự kiến, một “đại thụ dân chủ” còn nhận lời thân chinh dã ngoại, tự hạ mình đến tận “đại bản doanh DCCT” để ủng hộ tinh thần thì còn gì hơn được. Vì thế mà Dũng và Vi hưng phấn hẳn lên, ngày đêm làm việc không biết mệt.

Nhớ lại thời huy hoàng, gã đã cho ra đời đứa con tinh thần “Lộ trình 9 điểm”, những tưởng đó là những triết lý cao siêu nhất của Việt Nam để đưa dân tộc Việt Nam đến bến bờ hạnh phúc. “Lộ trình 9 điểm” cũng tồn tại được khá lâu, làm nên tên tuổi cho Nguyễn Đan Quế, là lực hút hấp dẫn để các quan thầy Hoa Kỳ mỗi bận ghé thăm Việt Nam không quên nhắc đến Quế. Nhưng thực chất, cái “lộ trình” ấy, những nhà dân chủ tại Việt Nam biết Quế viết lố nhưng vì đại cục mà chằng thèm hơn thiệt, vì thế mới để đất sống cho nó “sống” cho đến ngày ông Nguyễn Thanh Giang trong một bài viết với ý thức ca ngợi Quế, nhưng vô tình thử phân tích vài cái hay dở của “Lộ trình 9 điểm” thì đã gần như xoá sổ, kết liễu đứa con tinh thần này một cách đơn giản như đứa bé trở bàn tay. Tưởng hí hửng được khen, nhưng ông Giang nào biết Quế đau hơn bị hoạn, thế là hết: danh tiếng, tâm huyết, kỳ vọng… chỉ một lúc chợt vỡ tan như bọt biển.

Có người tỏ ý thắc mắc: Sao Quế lại được các quan thầy Hoa Kỳ quan tâm đặc biệt thế? Có biết bao nhà dân chủ khác nổi tiếng hơn, trình độ chính trị cũng hơn… mà lại không được quan tâm, thập chí còn không được để mắt tới?

Đơn giản thôi. Bởi Quế có một ông anh tên là Nguyễn Quốc Quân (vài vài ông anh ruột nữa) hiện ở Mỹ, ít nhiều cũng là người có quan hệ gần gũi với một số chính khách. Quân cũng thuộc nhóm người có tài đầu cơ chính trị, biết khai thác điểm yếu của chính khách là tranh thủ phiếu bầu của người Mỹ gốc Việt. Vì thế, với thâm niên và quan hệ tại Mỹ, Quân đã ít nhiều tạo ảnh hưởng…và vì thế, qua sự tác động ấy thì Quốc hội Mỹ gần như năm nào, dịp nào cũng được nhắc để nhớ đến cái tên Nguyễn Đan Quế và cái tổ chức hữu danh vô thực: “Cao trào nhân bản”.

Đức là một thanh niên to khỏe, từng là đảng viên CSVN. Trước đây Đức chí thú làm ăn, toan lo nghèo khó. Trong một lần tò mò ra xem đám rận chủ hô hào biểu tình núp danh nghĩa “chống Trung Quốc”, Đức cố lấn vào xem xem mặt thật của những kẻ hay hô hào trên mạng kia là ai thì… thật xui xẻo, cái vẻ mặt bợm trợn của Đức đã làm hại đến thân xác, thêm thái độ xấn tới như trên đời này chẳng có ai tồn tại, nên các bác công an lầm tưởng Đức là kẻ manh động, cực đoan liền mời lên “cùng đi xe buýt”. Đức vùng vằng nhằm giải thích về sự vô can, lại đúng lúc một vị đại úy công an bước từ trên xe bước xuống, bàn chân anh ta ghép với mặt Đức tạo nên một góc ảnh “cực đẹp”, góc ảnh đã đưa Đức từ một kẻ rỗi hơi, ngớ ngẩn trở thành “hero” ngay sau đó. Sự vô tình của Đức và vị công an kia đã tạo nguồn cảm hứng xuyên tạc cho các vị rận chủ – chí thức tha hồ thêm thắt, họ còn không chừa một từ nào đỉnh hơn để ngợi khen, như là: “cú đạp lịch sử”, “cú đạp vào mặt nhân dân, vào mặt dân tộc”… biến Đức từ một thằng dở hơn thành đại diện cho nhân dân, cho dân tộc Việt Nam mới oách chứ. Việc này với Đức có nằm mơ cũng không nghĩ là mình lại nhanh chóng được xưng tụng như vậy.image

Về nhà, lên mạng xem tin, bụng Đức càng mở cờ, Đức không ngờ tên tuổi mình lại nhanh chóng được tô son rực rỡ đến thế. Càng đọc, càng xem lại càng say. Càng say thì anh lại càng, ngất ngây mà nảy sinh tình cảm yêu mến những người đã cho anh “cơ hội nổi tiếng”… Ngất ngây với ảo ảnh, tự sướng với viễn cảnh ảnh hùng…sướng quá hóa rồ, Đức quyết định bỏ đảng, bỏ nghề, quyết xả thân theo đuôi rận chủ, lập ngay blog “Đông Hải Long vương” để quy tập những bài viết như những xác thối ca ngợi mình… về nhâm nhi, ngắm nghía. Từ đó, hễ đánh hơi thấy có biểu tình, tụ tập là có Đức. Cuộc dã ngoại ngày 5/5 không hẹn mà gặp, Đức lại có cơ hội sánh vai cùng Bùi Hằng (người đã biến Đức trở thành đàn ông trong chuyến ngao du tại thành phố mang tên Bác) đi đầu dương khẩu hiệu.

Nguồn: Butluan.wordpress.com

Advertisements

Comments on: "Khi Đười Ươi dã ngoại bàn về nhân quyền" (1)

  1. Lâm Chí Khanh said:

    Đúng là đười ươi thật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: